Gợi ý tủ đồ mùa thu cho nàng xuống phố trà chiều cùng nàng hậu Kim Ngân
Tên gọi "Ngũ âm" xuất phát từ việc dàn nhạc sử dụng 5 nhóm âm thanh chính, tương ứng với các chất liệu tạo nên nhạc cụ: gỗ (như Roneat - đàn T'rưng Khmer); tre (như Khung thò - một loại xylophone); đồng (như cồng, chiêng); da (như trống Skor); sắt (như kèn Sralai).Dàn nhạc Ngũ âm xuất hiện nhiều trong các lễ hội chùa Khmer như Ok Om Bok, Chol Chnam Thmay; sân khấu Rô băm, múa Chằn; đám cưới, nghi lễ dân gian,… Dàn nhạc này tạo nên những âm thanh vừa hùng tráng vừa trầm bổng, làm say lòng người nghe. Đây là lần thứ 3 hội cổ động viên Trường ĐH Trà Vinh mang dàn nhạc độc đáo này đến cổ vũ, tiếp sức cho các sinh viên trường trong giải bóng đá Thanh Niên Sinh viên Việt Nam cúp THACO.Níu kéo chứ chưa buông bỏ
Trận ra quân giữa Trường ĐH Cảnh sát nhân dân và Trường ĐH Ngoại ngữ tin học TP.HCM, vòng loại Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên Việt Nam lần III - 2025 cúp THACO đã diễn ra sôi động trên sân vận động Trường ĐH Tôn Đức Thắng.Một phần khán đài sân vận động Trường ĐH Tôn Đức Thắng, TP.HCM được phủ kín màu xanh quân phục cảnh sát. Trong đó, nhiều nữ học viên lần đầu tiên theo dõi đội bóng trường mình thi đấu cảm thấy hào hứng với màn trình diễn của các cầu thủ."Đây là lần đầu tiên em được đi cổ vũ giải bóng đá Thanh Niên sinh viên. Em thấy không khí ở đây rất là sôi động, mọi người cổ vũ rất là nhiệt tình, các bạn đá rất là hay nữa. Em mong đội bóng của trường sẽ đi được vào sâu hơn nữa. Vì em biết các bạn ở đội khác đá cũng rất là tốt nên em chỉ mong trường sẽ đi càng ngày càng sâu và học hỏi thêm được nhiều kinh nghiệm." Lê Thị Mỹ Duyên, học viên năm 3 Trường ĐH Cảnh sát nhân chia sẻ.Thiếu tá Hoàng Văn Sao, cán bộ Phòng Quản lý học viên Trường ĐH Cảnh sát nhân dân cho biết, Trường ĐH Cảnh sát nhân dân tổ chức cho hơn 500 học viên đến tham gia cổ vũ cho giải bóng đá Thanh Niên Sinh viên Việt Nam có đội bóng của nhà trường tham gia. "Với kinh nghiệm có được khi tham dự từ năm thứ nhất ở năm ngoái, năm nay đội bóng của trường có sự chuẩn bị kỹ hơn và tốt hơn về thể lực cũng như sự chuẩn bị của ban huấn luyện. Mong rằng tại giải năm nay đội bóng của nhà trường sẽ đạt thành tích tốt hơn." thiếu tá Sao kỳ vọng.Nhờ sự cổ vũ nhiệt tình trên khán đài, đội bóng Trường ĐH Cảnh sát nhân dân đã giành chiến thắng 1-0 trước đội Trường ĐH Ngoại ngữ tin học TP.HCM, nhờ pha lập công của cầu thủ mang áo số 9 Trương Lâm Chí Hiếu.Với 3 điểm đầu tiên, đội bóng do HLV Nguyễn Thế Anh, cựu thủ môn đội tuyển Việt Nam dẫn dắt có thêm sự tự tin để bước vào loạt trận thứ hai gặp Trường ĐH Công nghệ Sài Gòn vào ngày 4.1.2025.Thượng tá Nguyễn Văn Hiển, Trưởng đoàn đội bóng Trường ĐH Cảnh sát nhân dân cho biết: "Năm nay đội bóng của trường đã có sự chuẩn bị tốt hơn để đạt được mục tiêu đề ra trong giải đấu này. Trước mắt chúng tôi cố gắng từng trận một làm sao vượt đến vòng play off. Trên cơ sở đó chúng tôi sẽ cố gắng để được vào vòng chung kết thi đấu ở sân Trường ĐH Tôn Đức Thắng."Ngay sau trận đấu, lãnh đạo Trường ĐH Cảnh sát nhân dân đã xuống sân chúc mừng và động viên các cầu thủ.
Lý dẫu ngay, tình vẫn gian
Nhằm thúc đẩy chuyển đổi số trong hoạt động cộng đồng, phương thức thanh toán không dùng tiền mặt sẽ được áp dụng tại lễ hội cùng với nhiều không gian số như trải nghiệm thư viện số, triển lãm nghệ thuật tương tác đa giác quan. Du khách cũng sẽ được đọc hơn 500 tư liệu, tác phẩm được trưng bày, triển lãm thông qua mã QR.
Ngày 22.2, Hamas thả 6 con tin còn sống người Israel cuối cùng theo thỏa thuận ngừng bắn giai đoạn 1. Theo thỏa thuận, 602 người Palestine bị giam trong các nhà tù Israel, trong đó có 50 người thụ án chung thân và hàng chục người lãnh các bản án lâu năm, sẽ được thả theo chiều ngược lại.Tuy nhiên, Thủ tướng Netanyahu ra lệnh hoãn với lý do Hamas tổ chức các buổi lễ nhằm "hạ nhục" con tin và sử dụng hình ảnh của họ cho mục đích tuyên truyền, theo tờ The Times of Israel. Các tù nhân Palestine sẽ được thả khi "đợt thả con tin kế tiếp được đảm bảo và không có những buổi lễ sỉ nhục".Theo thỏa thuận, Hamas sẽ trao trả 4 thi thể con tin Israel vào tuần sau là chấm dứt giai đoạn ngừng bắn và đổi người thứ nhất. Tuy nhiên, tuyên bố của Israel được cho là dấu hiệu của việc nước này muốn rút khỏi thỏa thuận. Hiện tại, vẫn còn 63 con tin bị giam giữ tại Dải Gaza, trong đó ít nhất 20 người còn sống.Trong ngày 22.2, Hamas lần lượt thả các con tin Israel trước đám đông người Palestine. Sự kiện được quay phim, chụp ảnh và một số con tin phải cầm micro để phát biểu trước khi được tổ chức Chữ thập Đỏ đưa đến nơi của lực lượng Israel.Bên cạnh đó, Hamas công bố video quay cảnh hai con tin còn bị giam phải chứng kiến những người khác được thả, theo AFP. Đoạn video được quay tại Nuseirat (miền trung Dải Gaza) và hai con tin được xác định là ông Evyatar David và Guy Gilboa Dalal.Trong video, hai người bị che mặt và còng tay, ngồi bên trong một chiếc xe hướng về sân khấu nơi các con tin khác được thả. Hai người sau đó kêu gọi Thủ tướng Netanyahu cứu.Người thân và tổ chức vận động tự do cho các con tin Israel cho rằng đây là "màn tra tấn tâm lý" thể hiện sự tàn nhẫn của lực lượng Hamas.
Ô tô cỡ nhỏ hạng A dưới 450 triệu: Toyota Wigo hút khách, xe Hàn lép vế
Lần đầu tiên tôi biết về mẹ hình như là lúc lên 4, khi đó ba vừa tốt nghiệp Đại học Nông nghiệp 1 ở Hà Nội về. Đó cũng là lần đầu tiên ba gặp đứa con gái thứ 2 là tôi.Sáng hôm đó, hình như mẹ lúi húi trong bếp, ba bế tôi xuống hỏi: "Em cho ba con anh ăn gì?". Tôi đòi ăn khoai, là hai củ khoai hôm trước ba nói để sáng mai hẵng ăn. Mẹ nói con ăn cơm đi, mẹ ăn khoai rồi. Tôi khóc ăn vạ. Ba bế tôi lên vai nói ra vườn hái cam. Mẹ nhìn theo hai cha con rồi nói: "Có ba về là nhõng nhẽo quá, ở nhà với mẹ có thế đâu…".Tôi không thể nào diễn tả được ánh mắt ấy, chỉ là sau này nhớ lại, ngẫm nghĩ thì hiểu rằng: Đó là lời của một người vợ, người mẹ hạnh phúc.Ba mẹ cưới nhau xong thì ba đi bộ đội rồi giải ngũ, học tiếp cấp 3. Ba bắt đầu ra Hà Nội học đại học thì mẹ có bầu tôi. Trong bốn năm xa cách ấy là bom đạn, thiếu thốn, mẹ một mình làm ruộng, nuôi hai con và chăm sóc ba mẹ chồng. Chừng ấy năm tháng xa chồng của một người vợ trẻ hẳn không ít khó khăn và cả đau khổ. Nhưng, khi có thể dựa đỡ vào chồng, dù chỉ là dỗ đứa con gái hờn dỗi, với mẹ đó là khoảnh khắc hạnh phúc vỡ òa. Cái cảm giác hạnh phúc trên khuôn mặt, ánh mắt mẹ rõ ràng đến nỗi 55 năm sau, tôi vẫn nhớ như in, như thể xem lại một cảnh phim ấn tượng.Mùa đông đầu tiên sau khi đi làm, ba mua cho mẹ một cái áo bông chần màu đen láng mượt. Với quê miền Trung thời đó, chiếc áo là của hiếm. Khi ba đang ở nhà, lúc nào mẹ cũng mặc. Hôm đó, trời lạnh lắm, đi cấy về, mẹ khoe với ba: "Bữa ni ở ngoài đồng ai cũng khen áo đẹp, các chị ấy nói cả làng ni, chưa có ai được chồng mua áo đẹp cho như vậy".Mẹ cười, mắt lấp lánh. Người ta hẳn sẽ hạnh phúc tận cùng khi chỉ yêu, hiến dâng, không chờ đợi, không đòi hỏi và khi được trao đền, thì cảm giác như đó là quà tặng vô giá.Ba tôi đi công tác xa, năm thì mười họa về nhà một bữa. Mỗi lần ba về, trong nhà như có tiệc. Mẹ nấu cho ba những món ngon nhất mà quanh năm mấy mẹ con chẳng mấy khi được ăn. Có con lợn nuôi mấy tháng chờ tết cân cho mậu dịch để lấy lụa, bột mì, ba đòi làm thịt, mẹ đồng ý luôn. Cứ tưởng ba chỉ lấy bộ lòng ăn rồi để các thứ còn lại cho mẹ bán, ai dè ba nói: "Chia ra từng các phần nhỏ, biếu hết bà con quanh nhà".Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Mẹ làm theo, nét mặt rất vui.Có cái ao trước cửa nhà, mẹ thả cá để cuối năm thu hoạch. Ba về bất chừng, gọi người tát nước, bắt cá chia cho cả xóm, mẹ cũng chiều ý ba. Các dì tôi nói: "Mạ mấy đứa yêu và chiều chồng vô điều kiện".Mẹ ốm, đi viện đâu hơn tháng thì về nhà. Làng xóm tới thăm rất đông, ai mẹ cũng quay mặt ra chào, cố tiếp chuyện giữa những cơn đau. Duy chỉ có chị cả tôi ôm đứa em út lúc đó mới 10 tháng tuổi tới thì mẹ quay mặt vào vách. Bà nội tôi nói: "Các con để cho mẹ nghỉ". Sau này, khi mẹ mất lâu lâu, bà giải thích với tôi: "Lúc đó mẹ con sợ em nó nhớ ra mẹ rồi vài bữa nữa, không còn mẹ, em nó khóc, bà cháu mình không dỗ được".Mẹ là vậy, kể cả khi sắp rời cõi đời, vẫn chỉ nghĩ cho người khác.Sau này, gặp những chuyện này kia, đôi khi tôi sững lại, tự hỏi: "Nếu là mẹ, bà sẽ xử lý thế nào nhỉ?". Và khi đã lội qua nhiều năm tháng và đường đất cuộc đời, tôi tìm được câu trả lời chung cho nhiều tình huống: Mẹ đã nghĩ và làm như tính cách trời sinh, mọi sự đều nghĩ cho người khác, sống cho người khác. Mẹ cũng không có cơ hội chiêm nghiệm như thế là đúng hay sai, bởi bà đã ra đi khi chưa kịp nhìn lại…Năm tháng hiện hữu của mẹ ngắn ngủi, nhưng mẹ sống trong chúng tôi và những người biết bà rất dài, rất lâu với một khuôn mặt hạnh phúc. Hạnh phúc vì được sống cho người khác, được yêu hết mình.Và những đứa con của mẹ cũng hạnh phúc mỗi khi nhớ về người.
